Trên đời không có sự chờ đợi miễn phí…kể cả tình yêu

Taxi, xe ôm đứng chờ khách còn tính phí thì tại sao trong tình yêu 1 người chờ 1 người lại miễn phí?!

Thật đáng buồn khi các chàng trai cứ ung dung nghĩ rằng người con gái họ yêu luôn đứng đó, và sẵn sàng hứng chịu những nỗi vô tâm, những lời nói dối được sắp đặt hoàn hảo mà không một lời trách cứ, không một nỗi than phiền. Họ nghĩ rằng cô ấy luôn đứng đó, và họ có thể bỏ đi bất cứ nơi đâu mà vẫn có người luôn luôn cam tâm chờ đợi.

Và sự thật là chẳng có sự chờ đợi nào là miễn phí trên đời này đâu.

Đến một lúc nào đó, cái sợi dây giới hạn rung lên, người con gái cũng sẽ bước đi và đến với một nơi cần họ. Đừng bao giờ nghĩ hạnh phúc này luôn là mãi mãi, các chàng trai ạ. Có không giữ, mất đừng hoảng hốt đi tìm!

Có thứ tình cảm một chiều nào kéo dài được mãi. Đường hai người nhưng chỉ một người bước, có bất công hay không?

Đàn ông không bao giờ coi tình yêu là tất cả cuộc sống, vì vậy, phụ nữ cũng cần phải học cách không được phép coi đàn ông là cuộc đời mình. Nhưng không phải ai cũng làm được điều đó, người con gái cũng chỉ bước đi sau khi cay đắng cúi đầu…

Kỳ thực, thanh xuân của con gái ngắn lắm. Bởi họ đã trót dành quá nửa tuổi trẻ của mình để suy nghĩ về những điều họ không nên biết, và trăn trở, dằn vặt mình về những thứ đáng lẽ ra con trai phải học được. Nhưng điều tiên quyết là phải yêu thương mình trước tiên, thì họ lại biết sau cùng.

Chúng ta cho quá nhiều và đánh đổi bằng nhiều thứ lớn lao, nhưng nhận lại chỉ là những câu nói nhạt quen mồm không một chút trách nhiệm. Cho nhau vào hộp, đóng kín, cất kĩ, đến thi thoảng lại lôi ra phủi bụi, liệu đó là tình yêu?

Thế nên, khoảng thời gian rực rỡ nhất, hãy ở cạnh người xứng đáng, buồn những điều xứng đáng, nghĩ những chuyện đáng nghĩ và đừng bao giờ bỏ bê bản thân, con gái ạ! Vì đời có mấy lần được trẻ? Cứ phí mãi thế à?

Thật đáng trách khi chúng ta tin rằng có những chờ đợi mãi mãi bất chấp mọi thứ chỉ để đổi lấy những tổn thương? Sao phải bắt một người vô điều kiện yêu thương một người khi những gì mình cho đi chẳng là gì ngoài con số không tròn trĩnh?

Có những sự thức tỉnh đúng đắn nhưng tiếc là đã quá trễ. Yêu thương không đứng một chỗ và đợi một kẻ cố chấp quay đầu. Bỏ mặc người con gái của mình quen dần với cô đơn cho đến khi họ không cần mình đứng cạnh nữa? Rồi nháo nhác đi tìm?

Tìm được nhau hay không, thì…tuỳ duyên!

TY

BÍ MẬT KHÔNG THỂ NÓI

– Sẽ đến lúc bạn nhận ra sự khác biệt tinh tế giữa việc giữ một bàn tay và sự ràng buộc một tâm hồn.
– Sẽ đến lúc bạn nhận ra tình yêu không còn là một điểm tựa và bên nhau không có nghĩa là bình yên.
– Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra nụ hôn không phải là lời cam kết và quà tặng khác với lời hứa thật lòng..
– Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra không phải mùa nắng nào cũng đẹp, và bạn biết chấp nhận thất bại với tư thế ngẩng cao đầu và đôi mắt sáng, với sự cao thượng của tuổi trưởng thành chứ không bi lụy cố chấp của trẻ thơ.
– Có ai bước đi mà không vấp ngã một đôi lần. Hãy góp nhặt những mảnh vỡ của mình và bước tiếp từ đây, trên con đường đã chọn của ngày hôm nay và không trông chờ vào những gì chưa chắc chắn của ngày mai.
– Ta hãy cho đi đừng tiếc nuối, níu kéo vì có ai cho đi mà cảm thấy mất mát bao giờ. Và hãy giữ lại những gì tốt đẹp nhất, gieo hạt trồng hoa trên mảnh đất tâm hồn, hơn mỏi mòn đợi chờ ai mang đến.
– Và bạn nhận ra rằng khi mình đã vượt qua được những khó khăn, cuộc sống sẽ thêm phần ý nghĩa. Lúc ấy, bạn có thể tự do mơ về những điều sẽ đến. Bạn có thể ngước mắt vượt qua khung cửa sổ ngắm nhìn các vì sao, cảm nhận rằng bạn đang sống thật sự với bản lĩnh, sự mạnh mẽ và xứng đáng.
– Hãy nhớ là, cho dù bất kỳ điều gì xảy ra, thì tất cả những điều tốt đẹp nhất đang chờ đón bạn phía trước. Hãy sống với ánh mắt ngập tràn niềm tin của ngày mới đang đến, bạn nhé!

 

 

ST

 

Yêu nhau, xong rôì

 

đừng bảo là phụ nhau
mà hãy nói ta yêu nhau xong rồi!
khi hạ màn một vở kịch
khi hết một cuộc chơi
người kéo màn đóng lại
coi như yêu xong rồi!

như con tàu
chở ta tới đỉnh đồi
bỏ hành trang,
đón người khách mới
và con tàu lại đi tới
một sân ga khác hơn
khách của mỗi đoạn đường
phải xuống sân ga
theo giá mình đã trả
cho đoạn đường mình qua

thôi đừng trách sân ga
cũng đừng buồn
hai con đường sắt
đừng dậm chân trên thềm ga vắng ngắt
.. .
coi như yêu xong rồi!

Phan Anh Dũng

Ngươi để yêu va ngươi lẩy lam vợ

Người để yêu và người để lấy làm vợ

Tôi đang chăm chú xem ti vi thì anh lên tiếng: “Chúng ta ly hôn đi!”.

Lúc anh nói câu đó, nét mặt anh rất nghiêm túc, giọng nói bình thản rành rọt đến từng chữ, chẳng hề giống một câu nói đùa. Ý nghĩ xuất hiện đầu tiên trong tôi lúc đó là: Có lẽ anh chơi cổ phiếu lỗ lớn, hoặc là phát hiện ra mình mắc một căn bệnh hiểm nghèo nào đó… hoặc bất kỳ một lý do gì giống như trong phim Hàn Quốc mà sợ liên lụy đến tôi. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh và lắc đầu, thể hiện quyết tâm sẽ cùng anh vượt qua tất cả mọi khó khăn trong cuộc sống.

Câu nói thứ hai của anh thực sự khiến tôi như rơi vào địa ngục:

“Anh đã yêu người khác rồi, xin lỗi em!”.
“Từ bao giờ vậy?” – Tôi cố gắng không để giọng nói của mình quá lớn.
“Nửa năm rồi. Quen trong một lần đi du lịch. Cô ấy là hướng dẫn viên, rất trong sáng và cũng nhiệt tình”.
Có lẽ ý thức được mình đang tán dương qua nhiều về một người con gái khác trước mặt vợ, anh không nói gì nữa, nhìn tôi với ánh mắt dò xét. “Anh yêu cô ta bao nhiêu?”
“Rất yêu, mười phần yêu!”
“Vậy cô ta có yêu anh không?”
“Yêu!”.

Tôi không hỏi thêm gì nữa. Bởi lẽ hỏi càng rõ ràng, thì nỗi đau trong tim càng lớn. Chi bằng giữ lại cho mình chút thể diện. Nhớ lại những ngày hai đứa yêu nhau, biết bao là niềm vui và hạnh phúc. Nhưng giờ đây, người ta đã đi theo tiếng gọi khác, không còn muốn bước chung đường với mình vậy tôi còn cố níu giữ để làm gì? Tôi thở một hơi thật dài: “Tất cả cứ làm theo ý anh đi? Có người thay tôi vác gánh nợ như anh, tôi thực sự cảm ơn còn không hết!”.

Anh trợn tròn mắt nhìn tôi. Anh biết tôi hoàn toàn không phải người phụ nữ dễ dãi, thậm chí còn rất khắt khe với những chuyện nhỏ nhặt. “Thực ra tôi cũng đã chán anh rồi. Anh coi tôi không ra gì, vậy thì đừng hy vọng hình ảnh của anh trong tôi còn nguyên vẹn như xưa?”

Anh không nói gì, khuôn mặt hổ thẹn cúi gằm không dám nhìn tôi. Anh đã quyết định để lại tất cả mọi thứ trong căn nhà này cho tôi và con.

Trước ngày ra tòa làm thủ tục ly hôn, anh hẹn tôi ra ngoài ăn cơm. Chỉ vài chén rượu nhỏ đã khiến anh nói nhiều hơn lúc trước. Anh nói muốn nghe thấy lời chúc phúc của tôi. Trong cả bữa ăn anh đều chủ động nói về người con gái kia. Rằng cô ấy tràn đầy sức sống mãnh liệt của tuổi xuân phơi phới, ở bên cô ấy anh cảm giác như bị sức thanh xuân của cô ấy đốt cháy… Tôi nhớ lại ngày trước, mình cũng đã từng là cô gái trẻ trung xinh đẹp, tràn đầy sức sống, vẻ đẹp ấy, sức sống ấy cũng đã từng lôi cuốn anh mạnh mẽ như thế. Tôi và cô gái ấy chỉ cách nhau có mười năm, vậy mà đã bị gán “mác” tình cũ.

“Cô ây rất ngây thơ, chỉ một chút việc nhỏ đã khiến cô ấy có cảm giác thỏa mãn. Có lần vào hội chự chơi trò phi tiêu được thưởng một bánh xà phòng; có lần anh tặng cô chiếc đồng hồ điện tử học sinh, dẫn cô ấy đi ăn xủi cảo… chỉ những việc nhỏ như vậy thôi mà cô ấy đã cảm thấy vui sướng vô cùng. Ở bên cô ấy anh cảm thấy rất thoải mái. Anh có thể hút thuốc cho đến khi căn phòng dày đặc khói thuốc. Anh cũng có thể chơi bài, uống rượu cùng với đồng nghiệp cả đêm…” –

Anh lim dim đôi mắt và đang tự thưởng thức hạnh phúc trong men rượu ngà ngà. Tôi nhìn nét mặt thoáng hạnh phúc của anh khi đó, không sao giận dữ nổi. Tôi bỗng thấy mình giống như một bà bảo mẫu già khó tính, xét nét từng chi tiết nhỏ. Tôi vặn vẹo anh từng khoản tiền chi tiêu trong nhà. Mua một đôi tất cũng phải đắn đo xem nơi nào rẻ nhất. Tôi không cho anh hút thuốc, cấm anh uống rượu càng phản đối anh tụ tập đánh bài với bạn bè.

“Ở bên cô ấy anh cảm thấy con tim mình đạp nhanh hơn. Làm việc gì cũng tràn đầy khí thế” – Anh vừa vười vừa nói trong hơi rượu.

Tôi ngắt lời anh:

“Cũng tốt thôi! Từ giờ về sau, em sẽ chú ý nhiều hơn đến bản thân mình. Em sẽ bớt thời gian là quần áo cho anh, thắt cà vạt cho anh để tranh thủ trang điểm cho mình; em sẽ bớt tiền mua quần áo cho anh để chọn cho mình một vài bộ thời trang em thích; em cũng không quá chú trọng vào bữa cơm cho anh. Thích thì em nấu cơm, không thích em và con sẽ đi ăn hàng, em cũng sẽ không lo sức khỏe anh thế nào khi hút thuốc, uống rượu nữa; em cũng mặc kệ không giặt chăn mỗi lần anh say rượu và nôn ra, cũng không khóc và đi tìm anh mỗi góc phố khi anh không về nhà nữa; em sẽ không lo xem bên nhà anh hôm nay có ai mừng thọ, ngày kia ai lấy vợ; em cũng sẽ không gửi tiền cho bố mẹ anh nữa. Mỗi năm cũng chẳng theo anh ngồi xe đến nửa ngày, xách túi to túi nhỏ về quê để lo bữa cơm mừng thọ cho ba mẹ anh… Đúng thế, ly hôn rồi em bớt đi bao nhiêu gánh nặng. Thật tốt!” – Tôi dứt lời cũng là lúc những giọt nước mắt thi nhau trào ra. Còn anh, dường như đã thoát khỏi men say, lặng người nhìn tôi đầy kinh ngạc.

Tôi đã cố gắng tỏ ra lạnh lùng. Nhưng một chút rượu đã khiến tôi không kìm được lòng nói ra tất cả. Tôi lại cười: “Ly hôn đi! Xem ly hôn rồi anh có thể đắc ý được bao lâu? Anh rất yêu cô ấy, yêu mười phần. Và cô ấy cũng mười phần yêu anh? Hai người ở bên nhau, chỉ cần sống với nhau vài năm, xem trái tim anh còn có thể loạn nhịp đập vì cô ấy nữa không. Tất cả những gì cô ấy mang lại cho anh bây giờ, là những gì tôi mang lại cho anh mười năm trước. Anh hãy cắt đứt mối liên hệ giữa hai chúng ta và bắt đầu cuộc sống mới. Đợi khi anh bắt đầu cuốc sống mới với cô ấy rồi, anh sẽ phát hiện ra rằng, anh chỉ đi lại con đường mà chúng ta đã từng đi qua trước kia mà thôi”

“Em say rồi!” – Anh nghiêm giọng nói với tôi.

“Trước đây em không ngây thơ trong sáng ư? Em không xinh đẹp trẻ trung sao? Em quý trọng từng thứ mà anh tặng cho em, chiếc nhẫn bằng đồng, một quyển sách, chiếc bút lông và em cũng không quản trời lạnh đan cho anh chiếc găng tay len. Em cũng từng rất yêu anh, yêu mười phần. Nhưng bước vào hôn nhân, vai trò của người phụ nữ càng trở nên phức tạp hơn. Ngoài tình yêu còn có cả trách nhiệm. Vì vậy, khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể chuyên tâm yêu anh mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ của họ, còn thêm một phần nữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu sau khi bước qua hôn nhân, chỉ còn lại bẩy phần…” – Tôi chẳng còn nhớ mình đã nói những gì nữa. Bởi men rượu khi ấy đã làm tôi choáng váng…

Cuối cùng chúng tôi không ly hôn. Chồng tôi chấm dứt mối quan hệ với cô gái trẻ kia và trở về bên tôi. Lúc tỉnh táo tôi không lý trí bằng lúc say rượu và lúc say rượu lại càng thông minh hơn lúc tỉnh táo…
ST

Tục “xông đất” đầu năm mới của người Việt

xongdat (1)

Nguyên đán có nghĩa là buổi sáng đầu tiên của năm, lúc mọi thứ đều được bắt đầu, mới mẻ tinh khôi. Chính vì vậy mà sau thời điểm giao thừa, bước vào những giờ phút đầu tiên của năm mới người Việt Nam từ xưa rất coi trọng tục “xông đất đầu năm”.

Tục xông đất đầu năm là một trong những phong tục được ông cha ta lưu truyền đến ngày nay. Người Việt tin rằng việc xông đất có ảnh hưởng sâu sắc đến vận mệnh của gia chủ cả năm. Giờ xông đất bắt đầu từ sau giao thừa trở đi, khi tiếng chuông báo hiệu năm cũ đã qua, năm mới đến. Người xông đất là người được chọn lựa rất kỹ để đảm bảo may mắn và thịnh vượng cho gia chủ. Theo truyền thống, chủ nhà sẽ chọn một người làm “nghi lễ” bước vào nhà mình đầu tiên trong năm mới, vào đêm giao thừa hoặc sáng mùng 1 Tết. Người xông nhà phải có tuổi hợp với chủ nhà và con vật đại diện của năm đó, đặc biệt tránh tuổi “tứ hành xung”. Đó cũng phải là người vui vẻ, rộng rãi, hạnh phúc thì gia chủ sẽ luôn may mắn, sung túc trong năm mới. Hay những người có tên hay, đẹp như Cát, Lộc, Kim, Ngân, Phúc, Thọ, An, Khang… xông đất cũng là một niềm vui với gia chủ.

Theo tục lệ, giờ “xông đất” được tính bắt đầu từ sau giờ giao thừa trở đi, người “xông đất” là người khách đầu tiên bước vào cửa nhà từ sau giờ khắc giao thừa cho đến sáng ngày mùng 1 Tết Nguyên đán. Từ xa xưa, ông cha ta đã quan niệm, người “xông đất” sẽ có ảnh hưởng quan trọng đến may mắn, hạnh phúc, công danh, tài lộc của cả gia đình trong năm mới.

Vì vậy, nhà nhà đều mong muốn mọi sự tốt đẹp sẽ đến với gia đình mình bắt đầu từ ngày đầu năm. Từ trước Tết, gia chủ đã chọn người có tuổi hợp với chủ nhà, là người thành đạt, hạnh phúc, viên mãn trong cuộc sống để đem đến cho gia đình sự may mắn ngay từ đầu năm.

Người được nhờ đến “xông đất” cho gia chủ thường đến thăm gia đình vào buổi sáng mùng 1 đầu năm mới, mang theo chút quà nhỏ cho gia đình như bánh mứt, chè, thuốc và tiền lì xì cho trẻ nhỏ. Người “xông đất” sẽ chúc gia chủ một năm phát lộc, phát tài và những lời chúc mừng tốt đẹp cho gia chủ may mắn trong một năm tới. Nếu nhà có cha mẹ già thì chúc “Bách niên giai lão”, “tăng phúc tăng thọ”; nếu là người buôn bán thì mong “buôn may bán đắt”, “làm ăn phát đạt”, “làm ăn phát tài bằng năm bằng mười năm ngoái”; nếu gặp người làm việc Nhà nước thì chúc “thăng quan tiến chức” hoặc “lên chức lên lương”; gặp trẻ em thì mừng các bé “hay ăn chóng lớn”, “học hành đỗ đạt”.

Gia chủ cũng niềm nở đón tiếp người xông đất và chúc tụng lại vị khách xông nhà, mời khách những món ăn, các loại bánh mứt ngon nhất và cùng nhau uống một ly rượu vào đầu năm mới. Việc ăn uống này cũng chỉ mang tính tượng trưng cho có lệ, như ăn vài miếng bánh, miếng mứt, uống một ly rượu hay chén trà.

Một cách “xông đất” khác theo tục lệ là chính người thân trong gia đình tự xông đất. Người thân trong gia đình sẽ ra khỏi nhà trước giờ giao thừa, qua giờ giao thừa trở về xông nhà mang theo những cành lộc đầu xuân, mang sự tốt lành quanh năm về cho gia đình.

Người Việt cũng có tục lệ thường không đến nhà người khác vào sáng mùng 1 Tết để tránh xông nhà người khác. Các gia đình người Việt cũng rất kỵ những người không hợp tuổi xông nhà mình vào đầu năm mới.

Tuy niên, theo cùng thời gian, những phong tục tập quán xưa cũng có những biến đổi để phù hợp với những thay đổi phát triển của cuộc sống hôm nay. Tục “xông đất” cũng vậy, mọi người trong gia đình vẫn đi xông đất nhà bà con, bạn bè nhưng đa phần như một niềm vui nho nhỏ ngày Tết chứ không nặng chuyện may rủi, hậu vận như trước đây.

6 điều từ từ thời gian em sẽ hiểu

Thời gian sẽ giúp bạn nhận ra. Thật tốt khi có một người quan tâm!

[​IMG]
Ảnh minh họa​

Người quan tâm đến bạn, anh ấy sẽ không lừa dối bạn, cho dù là việc anh ấy không làm được anh ấy cũng cố gắng làm cho bạn

Người quan tâm đến bạn, dù bận đến đâu cũng vẫn dành chút thời gian gọi điện hoặc gửi tin nhắn cho bạn, vì anh ấy nhớ bạn.

Người quan tâm đến bạn, dù bận đến đâu anh ấy cũng dành thời gian đến thăm bạn, vì anh ấy luôn lo lắng cho bạn.

Người quan tâm đến bạn, dù bận đến đâu anh ấy cũng sẽ dành thời gian đến gặp bạn, vì anh ấy biết bạn cũng đang lo cho anh ấy.

Yêu một người không cần những lời nói hoa mỹ, chỉ cần dùng những hành động nhỏ bé trong cuộc sống hàng ngày là đã đủ rồi. Đó chính là khi ai đó yêu bạn sâu đậm.

Từ từ rồi sẽ nhận ra:

Tình yêu luôn tan hợp, sinh mệnh luôn đến đi bất chợt. Nhiều khi, sóng gió không phải do tự nhiên mà do chính ta tạo ra, thăng trầm trong cuộc sống không phải bất lực mà là chấp nhận.

Mượn men rượu buông tay, mỉm cười đón nhận tất cả, thích nhẹ nhàng, yêu trong bình lặng, suy nghĩ thật sâu, dần dần bạn sẽ nhẹ nhõm.

Thời gian sẽ giúp bạn nhận ra. Thật tốt khi có một người quan tâm!

[​IMG]
Ảnh minh họa​

Người quan tâm đến bạn, anh ấy sẽ không lừa dối bạn, cho dù là việc anh ấy không làm được anh ấy cũng cố gắng làm cho bạn

Người quan tâm đến bạn, dù bận đến đâu cũng vẫn dành chút thời gian gọi điện hoặc gửi tin nhắn cho bạn, vì anh ấy nhớ bạn.

Người quan tâm đến bạn, dù bận đến đâu anh ấy cũng dành thời gian đến thăm bạn, vì anh ấy luôn lo lắng cho bạn.

Người quan tâm đến bạn, dù bận đến đâu anh ấy cũng sẽ dành thời gian đến gặp bạn, vì anh ấy biết bạn cũng đang lo cho anh ấy.

Yêu một người không cần những lời nói hoa mỹ, chỉ cần dùng những hành động nhỏ bé trong cuộc sống hàng ngày là đã đủ rồi. Đó chính là khi ai đó yêu bạn sâu đậm.

Từ từ rồi sẽ nhận ra:

Tình yêu luôn tan hợp, sinh mệnh luôn đến đi bất chợt. Nhiều khi, sóng gió không phải do tự nhiên mà do chính ta tạo ra, thăng trầm trong cuộc sống không phải bất lực mà là chấp nhận.

Mượn men rượu buông tay, mỉm cười đón nhận tất cả, thích nhẹ nhàng, yêu trong bình lặng, suy nghĩ thật sâu, dần dần bạn sẽ nhẹ nhõm.​

Từ từ rồi sẽ nhận ra:

Cuộc đời con người, phải vượt qua được những lời nói không thật lòng, chấp nhận sự hời hợt, chịu đựng sự giả dối và quên đi những lời hứa. Yêu rồi mới được nếm trải hương vị của sự vui vẻ và đau buồn, Hận rồi mới hiểu được trân trọng và tha thứ. Để bản thân sa sút tinh thần thì thà rằng sống một cuộc sống nhiều màu sắc, vui vẻ còn hơn.

Từ từ rồi sẽ nhận ra:

Có những người ta thương nhớ rất nhiều nhưng cũng chỉ dám giữ kín trong trái tim, có những người tưởng chừng như không hợp, lại có thể nắm tay đi hết nửa đời người. Tình yêu là sự gặp mặt của số phận, có người đến rồi đi, rất nhẹ nhàng nhưng cũng rất đau khổ.

Từ từ ròi sẽ nhận ra:

Vì có rất nhiều chuyện vốn không hoàn hảo nên chúng ta luôn theo đuổi sự hoàn mỹ. Vì có nhiều lúc không vui vẻ nên chúng ta luôn khát khao hạnh phúc. Bai hoc Cuộc sống vốn dĩ là sự biến đổi giữa hoàn mỹ và thiếu sót, Cuộc đời luôn là sự vận động của niềm vui và nỗi buồn, bỏ đi điều gì cũng không thể bỏ đi nụ cười, ném đi cái gì cũng không nỡ ném đi niềm vui.

Từ từ rồi sẽ nhận ra:

Cuộc đời con người, có nhiều thứ mất đi đau đớn khôn cùng, có nhiều thứ gặp được nhớ thương khôn nguôi. Có những mơ ước, có thể là ta mệt mỏi, tìm kiếm cũng không dễ dàng. Tiến về phía trước, đi qua tất cả những gì thuộc và không thuộc về bản thân, học cách cất giữ, học cách quên đi, học cách kiên cường mạnh mẽ.

Từ từ rồi sẽ hiểu:

Thật lòng đối tốt với một người, chưa chắc đã được báo đáp, nhưng người mà bạn không quan tâm có thể là người yêu thương bạn nhất. Rất nhiều thứ cả đời chỉ có một lần được nắm giữ.

Từ từ rồi sẽ nhận ra:

Cuộc đời con người, phải vượt qua được những lời nói không thật lòng, chấp nhận sự hời hợt, chịu đựng sự giả dối và quên đi những lời hứa. Yêu rồi mới được nếm trải hương vị của sự vui vẻ và đau buồn, Hận rồi mới hiểu được trân trọng và tha thứ. Để bản thân sa sút tinh thần thì thà rằng sống một cuộc sống nhiều màu sắc, vui vẻ còn hơn.

Từ từ rồi sẽ nhận ra:

Có những người ta thương nhớ rất nhiều nhưng cũng chỉ dám giữ kín trong trái tim, có những người tưởng chừng như không hợp, lại có thể nắm tay đi hết nửa đời người. Tình yêu là sự gặp mặt của số phận, có người đến rồi đi, rất nhẹ nhàng nhưng cũng rất đau khổ.

Từ từ ròi sẽ nhận ra:

Vì có rất nhiều chuyện vốn không hoàn hảo nên chúng ta luôn theo đuổi sự hoàn mỹ. Vì có nhiều lúc không vui vẻ nên chúng ta luôn khát khao hạnh phúc. Bai hoc Cuộc sống vốn dĩ là sự biến đổi giữa hoàn mỹ và thiếu sót, Cuộc đời luôn là sự vận động của niềm vui và nỗi buồn, bỏ đi điều gì cũng không thể bỏ đi nụ cười, ném đi cái gì cũng không nỡ ném đi niềm vui.

Từ từ rồi sẽ nhận ra:

Cuộc đời con người, có nhiều thứ mất đi đau đớn khôn cùng, có nhiều thứ gặp được nhớ thương khôn nguôi. Có những mơ ước, có thể là ta mệt mỏi, tìm kiếm cũng không dễ dàng. Tiến về phía trước, đi qua tất cả những gì thuộc và không thuộc về bản thân, học cách cất giữ, học cách quên đi, học cách kiên cường mạnh mẽ.

Từ từ rồi sẽ hiểu:

Thật lòng đối tốt với một người, chưa chắc đã được báo đáp, nhưng người mà bạn không quan tâm có thể là người yêu thương bạn nhất. Rất nhiều thứ cả đời chỉ có một lần được nắm giữ.